童昏

詞語(yǔ)解釋
童昏[ tóng hūn ]
⒈ ?愚昧無(wú)知。
⒉ ?指年幼無(wú)知者。
引證解釋
⒈ ?愚昧無(wú)知。
引《國(guó)語(yǔ)·晉語(yǔ)四》:“聾聵不可使聽(tīng),童昏不可使謀?!?br />韋昭 注:“童,無(wú)智;昏,闇亂也?!?br />晉 陸機(jī) 《演連珠》之二六:“利盡萬(wàn)物,不能叡童昏之心?!?br />唐 韓愈 《上考功崔虞部書(shū)》:“求人之所甚利,其為不可,雖童昏實(shí)知之?!?br />嚴(yán)復(fù) 《譯<天演論>自序》:“祖父雖圣,何救子孫之童昏也哉!”
⒉ ?指年幼無(wú)知者。
引《詩(shī)·鄭風(fēng)·褰裳》“狂童之狂也且” 毛 傳:“狂行童昏所化也?!?br />孔穎達(dá) 疏:“童昏,謂年在幼童,昏闇無(wú)知?!?br />《隋書(shū)·李諤傳》:“閭里童昏,貴游總丱,未窺六甲,先制五言?!?/span>
國(guó)語(yǔ)辭典
童昏[ tóng hūn ]
⒈ ?年幼無(wú)知。后用以比喻愚昧無(wú)知的人。也作「僮昏」。
引《文選·陸機(jī)·演連珠五〇首之二八》:「利盡萬(wàn)物,不能叡童昏之心。」
分字解釋
※ "童昏"的意思解釋、童昏是什么意思由知識(shí)星宿-漢語(yǔ)知識(shí)在線查詢專業(yè)必備工具漢語(yǔ)詞典查詞提供。
相關(guān)詞語(yǔ)
- huáng hūn黃昏
- tóng shēng童聲
- hūn mài昏邁
- tóu hūn mù xuàn頭昏目眩
- hūn àn昏暗
- hūn hūn yù shuì昏昏欲睡
- ér tóng兒童
- tóng nián童年
- qīng tóng青童
- chén hūn晨昏
- fā hūn發(fā)昏
- hūn sā昏撒
- yōu hūn幽昏
- tóng yá童牙
- tóng niú童牛
- zhì tóng稚童
- tóu hūn nǎo xuàn頭昏腦眩
- mǎ tóng馬童
- ān tóng安童
- dǎn hūn黮昏
- tóng nán童男
- tóng shēng童生
- guó jì ér tóng jié國(guó)際兒童節(jié)
- tóng yán童顏
- tóng diān童顛
- hūn cā là昏擦剌
- hūn méng昏朦
- shān tóng山童
- tóng shān zhuó zhuó童山濯濯
- tóu tóng chǐ huò頭童齒豁
- yī hūn一昏
- jié tóng結(jié)童