風(fēng)聽

詞語解釋
風(fēng)聽[ fēng tīng ]
⒈ ?收集、聽取。
⒉ ?由傳聞而得知的消息。
引證解釋
⒈ ?收集、聽取。
引《國語·晉語六》:“吾聞古之王者,政德既成,又聽於民,於是乎使工誦諫於朝,在列者獻詩使勿兜,風(fēng)聽臚言於市,辨祆祥於謡,考百事於朝,問謗譽於路,有邪而正之,盡戒之術(shù)也。”
韋昭 注:“風(fēng),采也。臚,傳也。采聽商旅所傳善惡之言。”
⒉ ?由傳聞而得知的消息。
引《宋書·臧質(zhì)傳》:“臣誠庸懦,奉教前朝,雖恧《緇衣》好賢之美,敢?!断锊窅簮褐?,固已藉風(fēng)聽而宵憤,撫短策而馳念?!?br />《魏書·廣陵王羽傳》:“然五局所司,專主刑獄,比聞諸風(fēng)聽,多論五局不精?!?br />章炳麟 《與人論文書》:“其下或及神怪,時有目覩,不乃得之風(fēng)聽,而不刻意構(gòu)畫其事?!?/span>
分字解釋
※ "風(fēng)聽"的意思解釋、風(fēng)聽是什么意思由知識星宿-漢語知識在線查詢專業(yè)必備工具漢語詞典查詞提供。
相關(guān)詞語
- tīng shuō聽說
- yú fēng yí wén余風(fēng)遺文
- shōu tīng收聽
- fēng gé風(fēng)格
- tīng shuò聽朔
- bù zhèng zhī fēng不正之風(fēng)
- tīng lì聽力
- fēng yī風(fēng)衣
- fēng qíng風(fēng)情
- chūn fēng春風(fēng)
- nán tīng難聽
- chūn fēng fèng rén春風(fēng)風(fēng)人
- yí fēng yí zé遺風(fēng)遺澤
- yáng liǔ fēng楊柳風(fēng)
- yī tīng一聽
- dǎ tīng打聽
- zuì dōng fēng醉東風(fēng)
- fēng chuī cǎo dòng風(fēng)吹草動
- fēng guāng風(fēng)光
- xīng fēng zuò làng興風(fēng)作浪
- qīng tīng傾聽
- yì fēng義風(fēng)
- líng tīng聆聽
- bō cǎo zhān fēng撥草瞻風(fēng)
- tīng jué聽覺
- tīng jiàn聽見
- fēng dù piān piān風(fēng)度翩翩
- fēng tú rén qíng風(fēng)土人情
- bā jié fēng八節(jié)風(fēng)
- fēng xiǎn風(fēng)險
- qiè tīng竊聽
- sè tīng色聽