風(fēng)音

詞語(yǔ)解釋
風(fēng)音[ fēng yīn ]
⒈ ?風(fēng)聲。
⒉ ?音訊。
引證解釋
⒈ ?風(fēng)聲。
引唐 孟郊 《寒溪》詩(shī):“冰齒相磨嚙,風(fēng)音酸鐸鈴?!?br />唐 皎然 《奉酬袁使君送陸灞卻回期道寺院》詩(shī):“高歌風(fēng)音表,放舟月色間?!?/span>
⒉ ?音訊。
引宋 范仲淹 《與蔡欽圣殿丞書(shū)》:“漸遠(yuǎn)風(fēng)音,黯黯為戀?!?br />《聞見(jiàn)前錄》卷十引 宋 呂獻(xiàn)可 詩(shī):“冥冥鴻羽在云天,邈阻風(fēng)音已廿年?!?br />亦指書(shū)信。 宋 范仲淹 《過(guò)長(zhǎng)安醉別資政鄭侍郎》詩(shī):“故素幾云在,風(fēng)音莫猒頻。”
分字解釋
※ "風(fēng)音"的意思解釋、風(fēng)音是什么意思由知識(shí)星宿-漢語(yǔ)知識(shí)在線(xiàn)查詢(xún)專(zhuān)業(yè)必備工具漢語(yǔ)詞典查詞提供。
相關(guān)詞語(yǔ)
- yú fēng yí wén余風(fēng)遺文
- zhǔ yīn主音
- fēng gé風(fēng)格
- bù zhèng zhī fēng不正之風(fēng)
- fēng yī風(fēng)衣
- fēng qíng風(fēng)情
- chūn fēng春風(fēng)
- chūn fēng fèng rén春風(fēng)風(fēng)人
- yīn yì音義
- yīn yuè音樂(lè)
- yí fēng yí zé遺風(fēng)遺澤
- yáng liǔ fēng楊柳風(fēng)
- yīn diào音調(diào)
- zuì dōng fēng醉東風(fēng)
- fēng chuī cǎo dòng風(fēng)吹草動(dòng)
- fēng guāng風(fēng)光
- xīng fēng zuò làng興風(fēng)作浪
- yīn shēng zǐ音聲子
- yì fēng義風(fēng)
- bō cǎo zhān fēng撥草瞻風(fēng)
- fēng dù piān piān風(fēng)度翩翩
- tóng yīn同音
- fēng tú rén qíng風(fēng)土人情
- bā jié fēng八節(jié)風(fēng)
- fēng xiǎn風(fēng)險(xiǎn)
- yīn xiàng音像
- shēng yīn聲音
- zhòng zhòu tóng yīn眾啄同音
- mín fēng民風(fēng)
- fēng shuǐ風(fēng)水
- fēng fēng yǔ yǔ風(fēng)風(fēng)雨雨
- fēng qì風(fēng)氣